A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

LUYỆN TẬP  ĐỌC HIỂU  10

                      VĂN 10 LUYỆN-TẬP-ĐỌC-HIỂU-10-cuối-năm.docx       

                       LUYỆN TẬP  ĐỌC HIỂU  10

ĐỀ 1: Đọc đoạn trích sau:  

Mỗi chiếc lá rụng có một linh hồn riêng, một tâm tình riêng, một cảm giác riêng. Có chiếc tựa mũi tên nhọn, tự cành cây rơi cắm phập xuống đất như cho xong chuyện, cho xong một đời lạnh lùng, thản nhiên, không thương tiếc, không do dự vẩn vơ. Có chiếc lá như con chim bị lảo đảo mấy vòng trên không, rồi cố gượng ngoi đầu lên, hay giữ thăng bằng cho chậm tới cái giây phải nằm phơi trên mặt đất. Có chiếc lá nhẹ nhàng, khoan khoái đùa bỡn, múa may với làn gió thoảng, như thầm bảo rằng sự đẹp của vạn vật chỉ ở hiện tại: cả một thời quá khứ dài dằng dặc của chiếc lá trên cành cây không bằng một vài giây bay lượn, nếu sự bay lượn ấy có vẻ đẹp nên thơ. Có chiếc lá như sợ hãi, ngần ngại rụt rè, rồi như gần tới mặt đất, còn cất mình muốn bay trở lại cành. Có chiếc lá đầy âu yếm rơi bám vào một bông hoa thơm, hay đến mơn trớn một ngọn cỏ xanh mềm mại.
                                                                                                                      ( Khái Hưng, Trích Lá rụng )

Và thực hiện các yêu cầu:

1.Tìm ra câu chủ đề của đoạn trích.

2. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

3.Xác định phong cách ngôn ngữ của đoạn văn bản? Nêu đặc trưng của phong cách ngôn ngữ đó?

4.Nêu tác dụng nghệ thuật của phép điệp cấu trúc được sử dụng trong đoạn trích trên.

5.Nêu tác dụng nghệ thuật của biện pháp nhân hoá được sử dụng trong đoạn trích trên.

6. Từ linh hồn riêng, tâm tình riêng, cảm giác riêng của mỗi chiếc lá rụng, anh/chị hãy rút ra thông điệp của đoạn trích.

ĐỀ 2: Đọc văn bản sau:

(1)Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

(2)Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

(3)Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ...

Sẽ không lớn nổi thành người.

            ( Bài học đầu cho con – Đỗ Trung Quân)

Và thực hiện các yêu cầu:

1. Xác định nội dung chính của đoạn văn bản?

2. Cho biết phong cách ngôn ngữ và nêu đặc trưng của phong cách ngôn ngữ đó.

3. Hiểu như thế nào về cách định nghĩa quê hương của nhà thơ trong đoạn 1?

4.Nêu tác dụng nghệ thuật của biện pháp tu từ điệp cấu trúc được sử dụng trong văn bản.

5. Theo anh/ chị, vì sao tác giả lại cho rằng: Quê hương nếu ai không nhớ.../Sẽ không lớn nổi thành người. ?

6.  Từ bài thơ trên, anh/chị rút ra bài học có ý nghĩa nhất cho bản thân?

ĐỀ 3: Đọc văn văn bản sau:

Tại ngôi làng nhỏ, vào ngày chủ nhật, có vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống. Hôm nay ông đến thăm nhà của cậu bé vốn không hề muốn chơi hay kết bạn với ai.,Cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa. Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt nó sang bên cạnh lò sưởi. Rồi ông lại ngồi xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.

Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đi thăm nhà khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh đặt vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó. Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông nói:

– Cảm ơn bài thuyết giảng của bác!

                 (Phỏng theo Vặt vãnh và hoàn hảo, NXB Văn hóa Thông tin)

Thực hiện các yêu cầu:

1.Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản.

2. Theo văn bản, vị giáo sư đã làm gì để thay đổi con người cậu bé?

3. Mục đích những hành động của vị giáo sư là gì?

4. Anh, chị hiểu như thế nào về ý nghĩa hình ảnh:  Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần rồi tắt hẳn?

5.Theo anh, chị tại sao cậu bé lại cảm ơn vị giáo sư?

6.Rút ra thông điệp của văn bản.

ĐÊ 4: Đọc văn đoạn trích sau:

30.6.68
Mùa thu chưa đến mà lá vàng chìm ngập cả không gian. Chưa bao giờ mình cảm thấy đau khổ và cô đơn đến mức này. “Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố”. Thì hãy đứng dậy Th. ơi, dù gió mưa giông bão đang nổi lên, dù nước chảy tràn suối nguồn đau khổ thì cũng hãy giữ vững tinh thần. Th. hãy bằng nghị lực, bằng niềm tin ở chính nghĩa, bằng lí tưởng cuộc đời mình mà đi tiếp những bước đường gai góc gian lao. Có thắng lợi nào đến với chúng ta mà không phải đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng suy nghĩ khổ đau, có khi bằng cả xương máu nữa Th. à.
  (Trích Nhật kí Đặng Thùy Trâm)

Thực hiện các yêu cầu:

1. Xác định phong cách ngôn ngữ của đoạn trích.

2. Nêu đặc trưng của phong cách ngôn ngữ đã xác định.

3.Cho biết phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

4. Dựa vào đoạn trích cho biết nhân vật Th. động viên mình đi tiếp những bước đường gai góc gian lao như thế nào?

5. Nêu tác dụng nghệ thuật của biện pháp tu từ ẩn dụ trong câu: Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.

6. Từ câu văn Có thắng lợi nào đến với chúng ta mà không phải đổi bằng mồ hôi nước mắt, anh/ chị hãy rút ra bài học có ý nghĩa nhất với bản thân?

Đề 5: Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

MẸ (Tô Hoàn)

Con về thăm mẹ chiều mưa,

Mới hay nhà dột gió lùa bốn bên.

Hạt mưa sợi thẳng, sợi xiên,

Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời.

Con đi đánh giặc một đời,

Mà không che nổi một nơi mẹ nằm.

1. Cho biết phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?

2. Nêu đặc trưng của phong cách ngôn ngữ đó.

3. Tác giả thấy gì khi về thăm mẹ vào chiều mưa?

4. Tìm biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ “Hạt mưa sợi thẳng, sợi xiên-Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời”.

5. Nêu tác dụng của biện pháp tu từ vừa tìm được.

6. Hai câu cuối thể hiện nỗi niềm gì của người con?

ĐỀ 6: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi

                 Còn gì đáng buồn hơn khi mà giàu có về vật chất thì lại nghèo nàn đến thảm hại về văn hóa tinh thần. Một bộ phận thanh niên bây giờ nghĩ nhiều, nói nhiều đến tiền bạc, hưởng thụ. Ăn mặc đẹp sang trọng, tiện nghi hiện đại lắm, nhưng con người thì vô cùng mỏng. Gió thổi nhẹ là bay biến tứ tán ngay. Ngày trước dân ta nghèo nhưng đức dày, nhân cách vững vàng, phong ba bão táp không hề gì,... chung quy tại giáo dục mà ra. Cha mẹ bây giờ chiều con quá, không để chúng thiếu thốn gì. Vì thế mà chúng rất mong manh, dễ vỡ, dễ hư hỏng.     (Theo Nguyễn Khải, báo Đầu tư, Ngữ văn 11 Nâng cao, tập 1, tr. 73, Nxb Giáo dục, 2014)

1. Xác định phương thức biểu đạt chính trong văn bản.

2. Văn bản trên nói về hiện tượng gì trong đời sống?

3. Tìm một thành ngữ trong văn bản.

4. Giải thích ý nghĩa của thành ngữ đó.

5. Chữ “mỏng” và “dày” trong văn bản được hiểu như thế nào?

6. Viết một đoạn văn (khoảng 5 đến 7 dòng) trình bày suy nghĩ của anh/chị về tầm quan trọng của việc bồi đắp văn hóa tinh thần.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết